Nhà có manh thê cưng chiều

Chương 1183: Đại Kết Cục

mã giảm giá lazada hôm nay



Chương 1183: Đại Kết Cục

 

Đã quá lâu không nghe thấy tin tức về An Tuyết Ly, Ôn Ngôn sửng sốt mấy giây mới nhớ tới khuôn mặt kia.

 

Những năm này, An Tuyết Ly luôn ở bệnh viện tâm thần nhỉ? Không biết bà ấy đã già đến tóc trắng xóa chưa.

 

Người sắp chết, quá khứ có nhiều ân ân oán oán, cũng đều không cần so đo nữa, Ôn Ngôn nói: “Em đi chung với anh, bắt kể nói thế nào, bà ấy cũng là mẹ đẻ của anh.”

 

Mục Đình Sâm không ngờ tới cô lại nói như vậy, ngồi xổm xuống, hôn môi cô một cái: “Quả nhiên anh không nhìn nhầm người, anh còn sợ em không đồng ý để anh bên cạnh bà ấy những thời gian cuối cùng…”

 

Ôn Ngôn không đáp lời, cô không ngốc, sẽ không mãi so đo với một người sắp chết, mặc kệ lúc trước An Tuyết Ly kinh khủng đến cỡ nào, cuối cùng, đều là cô thắng, thế này là đủ rồi.

 

Trên đường đi đến bệnh viện tâm thần, Ôn Ngôn kỳ quái hỏi: “Theo lý thuyết bệnh của bà ấy cũng không cần trị nhiều năm như vậy đúng không? Sao giờ lại còn ở bệnh viện tâm thần?”

 

Mục Đình Sâm nhíu nhíu mày: “Bà ấy đã sớm khỏi, là chính bà ấy không muốn ra, nói ở bên trong cũng rất tốt, anh không rảnh nói chuyện nhiếm với bà ấy, anh nước Mỹ xa xôi trông coi em, chỉ có thể nghe theo bà ấy. Mấy ngày trước bà ấy đột nhiên gọi điện thoại cho anh, anh mới biết bà ấy bệnh rồi.”

 

Đến bệnh viện tâm thần, trông thấy người trên giường bệnh, trong lòng Ôn Ngôn hơi kinh ngạc, An Tuyết Ly thật sự quá già rồi, tóc vậy đã trắng bệch trong mười chín năm, trên mặt cũng là nếp nhăn giao thoa, cũng không tinh xảo.

 

như lúc trước, chút nữa thì cô không nhận ra được bà ấy.

 

An Tuyết Ly bệnh đến nỗi hít thở cơ bản cũng cần hỗ trợ thở oxi, nghe được động tĩnh, bà chậm rãi mở mắt ra, lúc nhìn về phía Mục Đình Sâm, đầy vẻ hiền lành: “Đình Sâm, con tới rồi…”

 

Mục Đình Sâm bước lên trước đứng vững: “Vâng, Ngôn Ngôn cũng tới.”

 

Lúc này An Tuyết Ly mới chú ý tới Ôn Ngôn đang ngồi trên xe lăn: “Ha ha, xem ra cô cũng không tốt hơn tôi bao nhiêu… Nhưng mà… Vẫn là tôi thua, thua ở tôi già, cô thắng, sau này cái bà lão như tôi cũng không thể làm cái chướng ngại gì của cô nữa.”

 

Ôn Ngôn không muốn nói lời tốt đẹp giả dối gì, nhàn nhạt cười cười: “Ngay từ đầu tôi đã không nghĩ tới thắng thua gì, là bà quá thích giày vò. Hiện tại tốt rồi, nên yên tĩnh lại rồi.”

 

An Tuyết Ly quay đầu nhìn về phía ánh mặt trời ngoài cửa sổ, trong con ngươi đục ngầu hình như có khát vọng: “Hai con…. có thể gọi mẹ một tiếng mẹ không?”

 

Ôn Ngôn nhìn về phía Mục Đình Sâm, Mục Đình Sâm cũng đang nhìn Ôn Ngôn.

 

Hai người gần như đồng thời có chung ý nghĩ: “Mẹ.”

 

An Tuyết Ty không có động tĩnh, Mục Đình Sâm có chút luống cuống xích lại gần, mới phát hiện, hô hấp của bà đã ngừng lại rồi.

 

Họ thậm chí không biết bà có nghe thấy họ gọi bà hay không…

 

Phía sau đen tối, luôn là bình minh.

 

Nửa tháng sau, Kính Tiêu Nhiễm mặc lễ phục hoa lệ, lễ đính hôn, tiền hành tổ chức ở trên du thuyền.

 

Nói đến cô cũng thật có “duyên phận” với du thuyền, nếu không phải lúc trước Trần Mộng Dao xảy ra chuyện ở trên du thuyền, cô cũng sẽ không sinh non, còn suýt chút trở thành kẻ ngốc.

 

Mục Tinh Ngôn mặc âu phục vừa vặn ở trong đám người tiếp khách, bộ dáng trầm ổn không mắt vẻ ưu nhã, không khác gì với Mục Đình Sâm.

 

Trần Mộng Dao đẩy xe lăn mang theo Ôn Ngôn đi dạo xung quanh: “Hiện tại tốt rồi, Nhiễm Nhiễm ở cùng con trai cậu tốt rồi, tảng đá lớn trong lòng mình cũng có thể đặt xuống, cũng không biết đứa con trai kia của mình bao giờ’ mới tìm bạn gái.”

 

Nhắc đến Kính Tinh Phàm, Ôn Ngôn hỏi: “Nó đã về nước chưa? Sao không nhìn thấy nó?”

 

Vẻ mặt Trần Mộng Dao cũng buồn thiu: “Trở về rồi, lại đi du lịch với bạn rồi, không yêu nhà chút nào, không phải đèn đã cạn dầu gì. Hôm nay em gái nó đính hôn, mình nói cho nó biết, nếu nó không đến, mình sớm muộn cũng phải đánh gãy chân nó.”

 

Vừa mới dứt lời, phía trước cách đó không xa vang lên tiếng cười, ở xa cũng có thể nghe thấy tiếng cười lớn phóng túng như thế, Trần Mộng Dao trừng mắt: “Thằng nhóc thối kia đến rồi!”

 

Cô vội vã đẩy Ôn Ngôn qua đó, bắt lấy Kính Tinh Phàm: “Thằng nhóc nhà con sao giờ mới đến? Chuyện chung thân đại sự của em con con lại thật sự không quan tâm chút nào!”

 

Khóe môi Kính Tinh Phàm nhếch lên cười cười bất cần đời, dung mạo tuấn dật phi phàm có thể làm người khác hai mắt sáng lên, rất có phong thái của Kính Thiếu Khanh năm đó. So với Mục Tinh Ngôn trầm ổn nho nhã thật khác biệt, tính cách Kính Tỉnh Phàm rất mạnh, trên lỗ tai chí ít ba cái khuyên tai, là kiểu thiếu gia điển hình ăn chơi.

 

*Ôi, mẹ, không phải con đã tới rồi sao? Ngày tốt như vậy, mẹ sẽ không mắng con ở đây chứ? Nếu mẹ là làm như vậy, dì con khẳng định sẽ không vui, đúng không?”

 

Ôn Ngôn bị chọc phát cười: “Đứa nhóc này, thật giống bố con lúc còn trẻ. Có bạn gái chưa?”

 

Kính Tinh Phàm quả quyết đáp: “Không có, có chơi thêm mấy năm…”

 

Nói còn chưa dứt lời, đột nhiên cậu thoáng nhìn trong đám người đứng chung với Kính Tiêu Nhiễm là Diệp Tâm Nhué, cậu thu dần nụ cười vào: “Hiện tại có rồi.”

 

Ánh mắt Trần Mộng Dao nhìn theo hướng cậu đang nhìn: “Con nhìn chằm chằm ai đấy? Con biết đấy là người nhà ai sao? Con bé họ Diệp!”

 

Nếu chỉ là chơi đùa, không chơi nỗi, nều nghiêm túc, Kính Thiếu Khanh tuyệt đối sẽ không đồng ý, cho nên bát kể như thế nào, cũng không thể để tên nhóc Kính Tinh Phàm này đi trêu vào Diệp Tâm Nhuết!

 

Kính Tinh Phàm hoàn toàn không đặt lời của Trần Mộng Dao vào lòng, chỉ là như có điều suy nghĩ: “Ây? Là đứa nhỏ Diệp Tâm Nhuế kia? Nhiều năm không gặp như vậy, trở nên xinh đẹp rồi mà… dù sao là từ nhỏ đã quen biết, hiểu rõ, mẹ ngăn cản cái gì? Người được con nhìn trúng, còn chưa có ai không đến tay đâu, mẹ, mẹ chờ bế cháu đi.”

 

Nói xong, cậu vỗ vỗ bả vai Trần Mộng Dao, bước nhanh đi về hướng Diệp Tâm Nhuế.

 

Trần Mộng Dao suýt chút bị chọc tức đến ngất đi, chỉ nghĩ là xong rồi xong rồi, đứa nhỏ này từ nhỏ đã có chấp, lần này Kính Thiếu Khanh sắp xù lông rồi.

 

Ôn Ngôn cũng không lo lắng, thậm chí còn cười ra tiếng, cô rất xem trọng một đôi này.

 

So với tâm tình bùng nổ của Trần Mộng Dao tương phản to lớn, pháo hoa chói lọi bắt đầu nở rộ ở phía trên du thuyền, đây là khởi đầu mới.

 

Mỹ hảo thế gian, mãi mãi sẽ không chỉ kết thúc như vậy.

—The End—

Một số truyện hay cho bạn đọc tiếp

  1. Gió ấm không bằng anh thâm tình
  2. Thợ rèn huyền thoại Overgeared
  3. Một thai 6 tiểu bảo bảo - Tổng tài daddy bị tra tấn
  4. Cưng chiều vợ nhỏ trời ban
  5. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh
  6. Vương phi đa tài đa nghệ
  7. Tam thốn nhân gian
  8. Ma đế truyền kỳ
  9. Cưng chiều cô vợ quân nhân
  10. Cuồng thám
  11. Cục cưng có chiêu
  12. Cô vợ thần bí muốn chạy đâu
  13. Phu nhân em thật hư hỏng
  14. Lãi được bé yêu
  15. Triền miên sau ly hôn
  16. Giường anh chia em một nửa
  17. Nhà có manh thê cưng chiều
  18. Hẹn kiếp sau gặp lại chàng
  19. Cây kim sợi chỉ
  20. Chàng rể đại gia
  21. Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một
  22. Thay chị lấy chồng
  23. Ông bố bỉm sữa siêu cấp
  24. Đức Phật và nàng (Rất hay!)
  25. Bà chủ cực phẩm của tôi
  26. Ám hương
  27. Long tế
  28. Vợ boss là công chúa
  29. Siêu đại gia trong trường học
  30. Tay ôm con tay ôm vợ
  31. Chàng rể phi thường
  32. Yêu anh từ trang giấy
  33. Chàng rể cực phẩm
  34. Boss nữ hoàn mỹ
  35. Cận vệ của người đẹp
  36. Long vệ siêu đẳng
  37. Long tế chí tôn
  38. Long thần tại đô
  39. Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
  40. Trọng sinh hào môn: Anh hai đừng chạy!
  41. Linh vũ thiên hạ
  42. Cô vợ tái sinh
  43. Người thừa kế hào môn
  44. Phàm nhân tu tiên
  45. Bách luyện thành thần
  46. Ma đạo tổ sư
  47. Kết hôn chớp nhoáng tổng tài ly hôn đi
  48. Tình nhân của tổng tài
  49. Vệ sĩ bất đắc dĩ
  50. Thần y ở rể
  51. Cô dâu bị chiếm đoạt
  52. Em là thế giới của anh
  53. Đệ nhất sủng
vay tiền online, bất động sản khuyến mãi giảm giá cực sốc căn hộ VIP 3 phòng ngủ chỉ có tại truyenhay.com

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 32 lượt.

loading...
DMCA.com Protection Status